Kinh nghiệm phỏng vấn Fulbright ngành Agricultural Economics

Du học Mỹ: Kinh nghiệm phỏng vấn học bổng Fulbright của bạn Vũ Hoàng Yến đang theo học ngành “Agricultural Economics” tại Mỹ.

Kinh nghiệm phỏng vấn Fulbright.

Oa, sau 1 tuần vật lộn với đống bài tập, hôm nay dành cả tối để viết về kinh nghiệm phỏng vấn ngành độc của tớ “Kinh tế nông nghiêp” hi vọng là vẫn chưa muộn cho mọi người chuẩn bị interview.

1. Cảnh 1 màn 1:

Có lẽ Fulbright đến với tớ là một sự tình cờ, có khi là “destiny” của mình cũng nên. Hôm đó tớ chat với đứa bạn và nó bảo tớ thử xin học bổng Fulbright. Lúc đầu thì kêu ầm lên là nó khó lắm, nhưng thôi cứ xin thử xem thế nào…

2 Cảnh 1 màn 2:

Việc chuẩn bị hồ sơ của tớ diễn ra khá nhanh, phần lớn là do tớ biết về Fulbright hơi gấp, và gần đến ngày hết hạn thì cứ ngày thì rất gần nên cũng không có thời gian nhiều.

Tớ nhớ tớ đã ghi hết các việc cần làm ra giấy, dán lung tung khắp nhà, để tớ không quên các việc tớ cần làm. Nghe có vẻ lạ nhỉ, nhưng tớ hay quên nên đành làm thế vậy. Sau khi các tớ giấy dần dần được xé xuống thì còn 2 tờ: 1: 3 LOR, 2: SOP.

Về LOR, tớ nghĩ ai hiểu mình nhất thì mình xin của người đó, tớ không quan trọng là người đó có làm chức vụ cao hay không?. Quan trọng là người đó biết tớ, và biết cách làm việc của tớ, và có thời gian làm việc lâu dài với tớ. Vậy là người đầu tiên tớ nghĩ là thầy giáo, (mặc dù thầy bảo tớ suốt ngày cãi), tiếp theo là chú sếp của tớ, và cuối cùng là một chú tớ hay làm research cùng. Vậy là xong 3 cái LOR,

Về SOP: cái này tớ không hề phải cân nhắc nhiều, vì thật sự nó đã có ở trong tớ từ rất lâu, tớ chỉ cần viết ra. Lúc đấy tớ cũng vào một số trang web, và tìm hiểu xem có gì đó đặc biệt cho bài viết SOP của Fulbright không, và tiếc là tớ đã không tìm được nhiều. Lúc đấy tớ cũng hơi thất vọng 1 chút, nhưng không sao viết thôi. Tớ nghĩ tớ sẽ viết đúng bản chất của tớ, tớ nghĩ gì viết thế, muốn làm gì thì viết thế, tuy nhiên cũng phải chú ý một chút về phong thái, và thỉnh thoảng cũng hơi phóng đại lên tí tẹo (đấy là bí mật đấy nhé )

Vậy là mọi thứ đã xong, Láng Hạ thẳng tiến thôi nào…

Tóm lại:

Về LOR, kinh nghiệm của tớ là ai hiểu mình nhất thì mình xin của người đấy, không cần người đó có chức tước hay không.

Về SOP: tớ nghĩ mình hãy viết đúng là mình, cũng không phải chọn cái gì “hot” quá để viết, căn bản là mình chứng minh được mình hiểu về cái đấy, và muốn làm về cái đấy thôi.

3 Cảnh 2: màn 1:

Tớ nhận được thư báo semi-finalist khi đang ngồi lang thang trên mạng ở nhà. Lúc đấy cảm giác vừa lạ lạ, vừa ngỡ ngàng, rất khó tả. Nhưng cảm giác đó cũng không kéo dài lâu với tớ, vì tớ bắt đầu lo cho phỏng vấn. Đây sẽ là ván bài quyết định đây!!.

Tớ cũng như mọi người đi tìm thông tin phỏng vấn ở mọi nơi. Nơi đầu tiên tìm đến là ttovn, thật buồn vì không tìm thấy gì, chỉ có 1 chút thông tin rất vụn vặt. Mọi thứ dường như rất mù mịt cho cuộc phỏng vấn. Tìm tiếp sang Fulbrighter khác ở các nước, có khả quan hơn 1 chút, tớ bắt đầu hòm hòm biết là mình sẽ đi từ đâu.

Đầu tiên, tớ dành thời gian trên mạng để tìm và in ra các tư liệu về phỏng vấn: cách nói chuyện, các kỹ năng v..v, rồi các kiểu phỏng vấn… Sau khoảng 1 tuần tớ đã có khá ổn các thông tin cần thiết. Tớ đã hình thành trong đầu được cuộc phỏng vấn sẽ có thể diễn ra như thế nào.

Tiếp theo, tớ bắt đầu nghĩ đến các câu hỏi có thể hỏi về chuyên ngành, cái này không làm tớ lo nhiều cho lắm, vì tớ cũng có ít kinh nghiệm và quan trọng là lúc viết SOP tớ viết như những gì tớ có, nên phần này tớ cũng yên tâm 1 chút. Tớ chỉ tìm những thông tin cập nhật nhất, và có gì lạ nhất, tớ đọc thêm một số liên quan đến ngành của tớ ở USA, để tớ hiểu thêm được vấn đề thôi.

Thời gian phỏng vấn sắp đến, tớ xin nghỉ làm 1 tuần để ở nhà tổng hợp lại tất cả những gì tớ có. Tớ bắt đầu đứng trước gương đóng giả người phỏng vấn và tự trả lời, đặt mình vào địa vị người phỏng vấn khó tính, tớ sẽ hỏi gì, và khuôn mặt tớ lúc trả lời ra sao… Tóm lại là tớ cố gắng như là 1 cuộc phỏng vấn thật.

Và, cuối cùng là săn sàng chiến đâu thôi…

4. Cảnh 2 màn 2:

Đây là phần mà mọi người băn khoăn nhất đúng không.

Tớ nhớ tớ được hẹn phỏng vấn vào lúc 9h gì đó, từ nhà tớ đến Deawoo, không xa lắm, nên khoảng 8h15 thì tớ đi. Tớ muốn đến trước để chuẩn bị tâm lý sẵn sảng hơn, tớ đến sớm khoảng 30 phút. 30p sau thì cuộc phỏng vấn bắt đầu.

Đây là 1 cuộc phỏng vấn bất bình thường, vì nó kéo dài gấp đôi thời gian dự kiến

Phòng vấn tớ là một chị người Mỹ và một người Việt Nam. Sau vài màn chảo hỏi tớ vào phòng vấn:

Chị người Mỹ khá nice, hỏi tớ câu đầu tiền: Chị nghĩ yếu tố nào là quan trọng nhất đối với ngành Nông nghiệp VN

Tớ: blablabalaa, tớ cũng chẳng nhớ nói gì nữa

Chị người Mỹ: Thú vị thật, Tôi không biết chị có chuẩn bị từ trước không, nhưng tôi thấy khá thú vị

Tớ: Cám ơn chị. Tôi đánh giá cao điều đó (Không đợi mất thời giờ, tớ lấy lại thế chủ động), tớ hỏi lại luôn: Chị nghĩ gì về nên Nông nghiệp của Mỹ? VN có thể học được gì từ những thất bại của Mỹ trong Nông nghiệp

Và thế là chị ý ngồi nói liền hồi.

Tớ: bắt đầu lấy ví dụ để làm rõ hơn một số vấn đề tớ không hiểu, và lấy luôn người phỏng vấn làm ví dụ của tớ.

Chị người Mỹ ngồi cười tươi, còn người VN thì lạnh nhưng băng, tớ cũng kệ, không để ý nhiều.

Chuyển sang người VN hỏi tớ: ông hỏi rất nhiều câu hỏi hóc búa, tớ bắt đầu trả lời bằng tất cả những gì tớ có. Tớ cảm giác như tớ đang cãi nhau với ông. Thực sự tớ không nhớ tớ đã nói những gì. Nhưng có 1 lần tớ không biết trả lời câu đó như thế nào tớ đã nói:

_ Tôi sẽ trả lời ông khi tôi hoàn thành khóa học Fulbright và trở thành Bộ trưởng Bộ kế hoạch.

Ông cười, và không nói gì cả.

(lúc đó tớ nghĩ, đây là câu trả lời tồi nhất của tớ, và đến 99% là tớ đứt).

Cuộc phỏng vấn của tớ kết thúc vì đã quá nhiều thời gian, trong khi còn cả 1 đống truyện để nói. Tất cả mọi người ở trong phòng đều đứng dậy vì độ “hot” của cuộc phỏng vấn. Tớ không kịp đưa cho họ những tư liệu tớ mang theo, nên đành phải ra chỗ chị Hạnh để đưa.

Cuộc phỏng vấn kết thúc, và trong tớ chỉ tồn tại 0.00001% là tớ sẽ đỗ

Tóm lại:

*Trước phỏng vấn: ăn mặc nghiêm chỉnh, có thể mang theo những tư liệu mình đã làm, hoặc đã có từ trước.Đến trước 30 phút

*Trong khi phỏng vấn: Cố gắng lấy thế chủ động, hỏi lại bất kỳ những câu gì mình không hiểu (đừng ngại gì cả); và cuối cùng Hãy luôn là chính mình và hãy nói thật !!!!

5 Cảnh 3

Thật không ngờ tớ nhận được thư finalist khi đang ở cơ quan, quá bất ngờ, tớ chỉ trực hét lên lúc đấy, tớ phải đọc đi đọc lại bức thư đến 3-4 lần, không thể tin vào mắt mình nữa. Tớ chạy ra ngoài gọi điện báo cho bố mẹ tớ. Ngày hôm đấy cũng là 1 ngày đáng nhớ của tớ

Hy vọng tớ đã không viết quá dài, và hy vọng tớ giúp được mọi người từ kinh nghiệm nhỏ của tớ.

Nguồn: tranngocthinh.wordpress.com