Ba năm du học Mỹ chặng đường trưởng thành của một du học sinh

du hoc myKhông một người thân quen nơi xứ người, ngày tôi đặt chân đến Mỹ, một đại diện trường ra đón và dẫn tôi về sống tại khu nội trú trong trường. Tôi bỡ ngỡ và chưa hình dung ra được cuộc sống tiếp theo sau đó sẽ như thế nào…

Mùa học đầu tiên trôi qua khá nhẹ nhàng dưới sự hướng dẫn nhiệt tình của các du học sinh khóa trước và giáo viên bản xứ. Rất mừng là tôi thích nghi khá dễ vì vốn dĩ tôi đã được dạy phải tự lập từ bé.

Điều đó đã giúp tôi hòa nhịp với việc học nơi đây vì sinh viên hầu như phải tự chú thích lại từ lời giảng của giáo viên, đồng thời giáo viên cũng luôn đòi hỏi ý thức tự giác và chủ động từ sinh viên, chứ không hề có việc được giáo viên đọc chép hay cung cấp tài liệu về photo.

Điều mà tôi thích nhất trong cách giáo dục ở đây chính là sinh viên ở đây có cơ hội trao đổi trực tiếp với giáo viên cố vấn để lựa chọn ngành nghề và lớp học phù hợp với mỗi cá nhân, giúp chúng tôi định hướng được tương lai.

Một giáo viên bản xứ mách nhỏ với tôi rằng, du học chỉ là công cụ hỗ trợ tốt cho hành trang khi trở về. Thế nên tôi muốn va chạm nhiều hơn nữa với cuộc sống bên ngoài. Ý nghĩ đi làm nảy sinh trong tôi từ đó. Một trong số hơn 30 cửa hàng tôi tìm đến cũng nhận tôi làm việc.

Từ đây, tôi bắt đầu một cuộc sống như một sinh viên Mỹ – vừa học vừa làm. Và khoảng thời gian này không trôi qua nhẹ nhàng như trước. Tôi đã rơi những giọt mước mắt đầu tiên ở Mỹ. Ngày đầu làm việc, hai tay mỏi nhừ và đôi chân nhức buốt khi phải đứng hơn tám giờ đồng hồ trong một ngày. Tôi bật khóc vì mệt mỏi, vì những lời la mắng… Tôi tập gạt đi sĩ diện của bản thân mà bắt đầu cuộc sống mới.

Cứ thế, sáng học, chiều làm tôi dần quen những công việc chân tay khi thử sức ở nhiều công việc khác nhau như bồi bàn, thu ngân, gia sư… Và tôi nay lớn hơn và chín chắn hơn rất nhiều.

Gần ba năm, tôi từ bỏ được hình ảnh cô bé được nuông chiều ngày xưa, tôi tự lo cho bản thân mình từ ăn, mặc, chỗ ở và phương tiện đi lại… quan trọng nhất là tôi sáng suốt hơn trong những quyết định, cứng rắn hơn trong những thử thách mà mình gặp phải…

Tôi nghĩ, các bậc phụ huynh đưa con đi du học không chỉ là để mở rộng kiến thức mà quan trọng là để con tự mình lớn lên, để trưởng thành. Với những dự định của tương lai, tôi hy vọng mình sẽ hoàn thành hành trình mình đang đi và sống đúng với ý nghĩa “du học” mà nó được định nghĩa thật sự.

Ước nguyện trở về với quê hương luôn thôi thúc trong tôi, cho dù tôi đam mê được đi thật nhiều nơi trên thế giới nhưng tôi nhận ra rằng mình vẫn cần một nơi để thuộc về.