Không chỉ là bầu cử: Cách thức các nền dân chủ chuyển giao quyền lực

du hoc myCuộc bầu cử năm 1960 là một trong những cuộc chạy đua với kết quả sít sao nhất trong lịch sử nước Mỹ, đến mức mà những người ủng hộ Phó Tổng thống Richard M. Nixon đã đề nghị ông không công nhận kết quả bầu cử. Tuy nhiên, Nixon đã từ chối, ông giải thích: “Cho dù cuối cùng chúng ta có giành chiến thắng đi nữa, thì cái giá phải trả cho dư luận thế giới và tác động của nó đến nền dân chủ theo nghĩa phổ quát nhất cũng sẽ rất nặng nề”.

Thay vào đó, Nixon đã chấp nhận vị trí phó tổng thống và chính thức báo cáo lên Nghị viện kết quả thắng cử của John F. Kennedy. Ông phát biểu: “Đây là lần đầu tiên trong suốt cả trăm năm qua có một ứng cử viên tổng thống công bố kết quả của một cuộc bầu cử mà ứng cử viên đó lại là người thất bại và công bố ứng cử viên đối lập đã giành chiến thắng. Tôi không nghĩ có một ví dụ nào về sự bền vững của hệ thống thể chế của chúng ta, cho truyền thống đáng tự hào của người dân Mỹ trong việc phát triển, tôn trọng và tôn vinh các thể chế tự trị hùng hồn hơn thế. Trong các chiến dịch tranh cử của chúng ta, bất kể cuộc chạy đua có khó khăn haykết quả bầu cử có sít sao thế nào, thì những người chiến bại vẫn chấp nhận kết quả và ủng hộ người chiến thắng”.

Những người chỉ trích Nixon đã nhận thấy những lời nói của ông cũng là tiếng súng mở màn cho chiến dịch tranh cử tiếp theo. Nguyên nhân tại sao họ lại nhận định động thái nhượng bộ lịch sự này như một hành động chính trị khôn ngoan sẽ là chủ đề được đề cập tới trong ấn phẩm eJournal USA lần này.

Tháng này chúng ta tìm hiểu cách thức các nền dân chủ chuyển giao quyền lực, đặt trong mối tương quan với ý nguyện của người dân, thể hiện qua các cuộc bầu cử tự do và công bằng. Trong suốt hai thập kỷ kể từ khi Chiến tranh Lạnh kết thúc, rất nhiều quốc gia đã tổ chức bầu cử nhưng không phải tất cả các cuộc bầu cử đó đều dân chủ thực sự. Đôi khi các cuộc bầu cử được sắp đặt, những ửng cử viên đương nhiệm được hưởng các lợi thế không công bằng, hay họ có thể lật ngược kết quả với sự ủng hộ của quân đội. Nhưng trong các nền dân chủ lành mạnh, như Nixon và những người chỉ trích ông đã đều hiểu rõ, người dân kỳ vọng các cuộc bầu cử sẽ diễn ra công bằng, kết quả bầu cử được tôn trọng và khởi đầu với việc chuyển giao quyền lực cho người kế nhiệm một cách hòa bình.

Các tác giả có bài viết trong số báo này đã liên hệ những cuộc chuyển giao hòa bình này đến một xã hội dân sự mạnh mẽ. Những tổ chức dân sự và xã hội tình nguyện này đã phản biện, tham gia và thông tin cho người dân, và làm lan tỏa một kỳ vọng chung, rằng nền dân chủ là hợp pháp còn các hành động phi dân chủ là bất hợp pháp. Các bài viết trong số báo này bàn luận về quá trình chuyển giao quyền lực ở Hoa Kỳ và các quốc gia khác. Chúng tôi cũng xem xét tới một bước phát triển ở thế kỷ 21: đó là cách thức các công nghệ truyền thông xã hội mới tăng cường xã hội dân sự, qua đó củng cố thêm cho nền dân chủ.

Nhiều tác giả đã chỉ ra rằng các nền dân chủ bền vững vì nhữngkẻ chiến bại trong các cuộc bầu cử hiểu rằng không có chiến thắng nào là mãi mãi, và những người chiến thắng cũng không thể thay đổi các luật lệ của các cuộc đua tranh tiếp theo trong tương lai, cũng nhưngười chiến bại lại có thể đấu tranh và giành chiến thắng vào một dịp khác. Richard M.Nixon là một trong số đó, ông đã thắng cử năm 1968 và là Tổng thống thứ 37 của Hoa Kỳ.