Những rung động kiểu… Mỹ

Những mẩu chuyện của Jessica Phạm – một cô bạn đang du học Mỹ năm thứ 2 ở sẽ giúp chúng ta hình dung về cuộc sống của du học sinh tại đất nước kì lạ này – thật trung thực và thú vị.

Cảm thấy rung rinh vì một anh chàng người Mỹ, tò mò và hơi hoảng hốt khi nghi ngờ anh ta là “gay”… Jes gọi đó là những “rung động” kiểu Mỹ.

Anh

Lần đầu tiên nhìn thấy anh, tôi đã có chút gì ngờ ngợ. Một gương mặt tròn tròn, hàng lông mày rậm, bộ râu xồm che gần hết nửa cằm dưới.

Tuy chưa đến nỗi phệ phì và chảy xệ như phần còn lại của các cậu trai Mỹ, nhưng nhìn chung, điểm ngoại hình của anh cũng khó mà vượt quá nấc… trung bình yếu.

Lại thêm cái cách anh đi lom khom với chiếc ba lô to khủng khiếp trên vai, cách mặt anh cúi gằm xuống đất, cách ngón chân cái của anh ngoáy ngoáy trong đôi flip flop giá 1$ không có brand name, tất cả những điểm ấy khiến người ta chẳng có thiện cảm với anh ngay từ đầu.

Ở đây, những người như thế được gọi chung là loser (kẻ rác rưởi).

Chiếc áo nữ

Nhưng một hôm chạy bộ buổi sáng, nhác trông thấy anh trong cái áo nỉ xanh đang đi ngược hướng, tôi đã ngay lập tức bị ấn tượng – chỉ vì chiếc áo.

Áo của anh – một chiếc pullover ngả sang sắc tím than chẳng có gì đặc biết nếu như trên ngực áo không thêu rõ ràng dòng chữ: “Bryn Marr”.

Phải, Bryn Marr. Tên của ngôi trường nữ sinh cao quý nhất Hoa Kỳ, đứng đầu nhóm Seven Sisters (danh xưng của 7 trường nữ bậc ĐH nổi tiếng nhất, kén sinh viên nhất, giàu có và cao giá nhất).

Tám chữ cái thêu chỉ vàng bắt mắt đó, chỉ trong một khoảnh khắc khiến tôi ngạc nhiên đến ngây người.

Chẳng phải vì tôi chưa từng thấy những người mặc áo có in phù hiệu hay tên trường khác. Yale, Stanford, Dartmouth cho đến những học viện thuộc hàng top khác như Drexel, Boston… tôi đều nhìn thấy nhan nhản, họ là những sinh viên transfer (chuyển tiếp) đến trường tôi.

Cả ngày hôm ấy, ám ảnh về chiếc áo tím than cứ lởn vởn. So với khổ người, chiếc áo ấy bé tí, bó chẽn vào vòng eo anh vốn đã không khiêm tốn, nhìn vừa nực cười, lại vừa rất… gợi. Hình như, tôi “thích” anh!

Dáng đi ấy, thân hình ấy, chiếc áo ấy, trong dòng logic quái gở của tôi, bỗng chốc gắn với nhau chặt chẽ đến lạ… Không một chút nam tính nào từ hình dáng… Áo trường nữ… Bờ vai xuôi… Hông nở… Thân tròn… “Thôi thì cứ coi như nó đi học muộn nên phải vơ vội áo của bạn gái”!

Tôi không thể kiềm chế suy đoán của mình. Anh là gay thì sao? Có gì sai trái khi bạn là gay ở giữa một đất nước mà gay nhiều nhan nhản, họ công khai mình là gay, thậm chí có lên giường với nhau cũng chưa chắc là không gay như nơi này?

Và tôi

- Oh well, mày biết không, đấy là áo thằng bạn tao tặng. – Anh nhấm nháp một ngụm frappuccino Starbucks, râu dính lớp váng nâu và đôi môi càng đỏ hơn bao giờ hết. Mày có biết chuyện về nam sinh duy nhất được nhận vào Bryn Marr? Bạn tao đấy.

Anh đặt ly giấy xuống bàn, nhún vai như thể đó là lời lý giải đơn giản nhất thế giới, và tôi thì là cô gái nhỏ tò mò nhất thế giới, người đã chủ động tiếp cận anh, dò hỏi về nguồn gốc chiếc áo nỉ “đặc biệt”.

Tôi mua tặng anh café và hơi thở rất không đều xuyên suốt cuộc trò chuyện. Cũng may là việc bắt chuyện giữa hai người lạ ở Mỹ là điều gì đó rất bình thường, và hầu như người Mỹ nào cũng rất cởi mở, nên tôi không bị nghi ngờ hay từ chối.

- Tao cũng chẳng rõ nữa. Bạn tao từng có ý tiếp cận tao, well, như một sexual partner, dù rõ ràng nó biết là tao là boy 100%. Nó bảo tao rằng tao rất quyến rũ, tao… Nói đến đây, anh dừng lại một chút như xấu hổ – Tao có một sức hút đặc biệt với phụ nữ!

Hơn bao giờ hết, tôi rất muốn nhảy lên vỗ tay, vâng, đó cũng chính là những gì em nghĩ! Nhưng đương nhiên tôi chưa “Mỹ” đến vậy, nhất là khi đã biết rằng anh không gay. Tảng nặng tâm lý đè nghẹt lòng tôi đã được gỡ khỏi phần nào.

- Tao cũng đã từng băn khoăn rất nhiều – Đột nhiên, giọng anh như trầm hẳn lại – Tao khá tuyệt vọng trong việc tìm kiếm bạn gái, nên đôi khi tao cũng nghĩ nếu mình trở thành gay thì sao?

Gay cũng hay chứ? Có thể mày chưa ở đây đủ lâu để biết rất nhiều trường hợp trở thành gay hay les vì không tự tin về ngoại hình của mình trong mắt người khác giới. Nhiều, rất nhiều!

Tôi chưa đủ thấu đáo để hiểu hết, vì đến định hướng giới tính của bản thân tôi vẫn chưa khám phá tận cùng nữa là. Nhưng ít ra chiều nay, lúc này, tôi cũng đã thảnh thơi biết bao!

- Và rồi tao quyết định – Anh uống nốt ngụm café cuối cùng trước khi vươn tay ném cái ly về phía thùng rác – Tao cứ là tao thôi. Nếu tao gay thật, tự động tao sẽ kiếm một bạn tình đồng giới. Còn nếu không, cứ từ từ, tao chẳng Loser đến mức phải biến thái vì khát tình.

Vừa nói, anh vừa đứng dậy, gật đầu chào tôi để vào lớp. Nhìn anh bước đi, vẫn ngúng nguẩy quanh trục với biên độ và tần suất đẹp hoàn hảo, tôi không còn “rung động” nhiều nữa…

- Chào! Tao có thể ngồi đây được chứ?

Còn đang mải nghĩ, tôi không nhận ra một cô gái đã ngồi xuống nơi anh vừa đứng dậy. Tóc bạch kim, mũi bấm khuyên và tay xăm trổ, cô nàng punk rock trông hơi kì lạ hơn đa số những người còn lại trong quán, nhưng cũng chưa đến nỗi lập dị (gì chứ ở Mỹ lập dị hơn cả tỉ lần cũng có).

Tôi mỉm cười lại lịch sự, gật đầu và cũng toan đứng lên. Cô gái hơi bất ngờ, chỉ kịp níu tay tôi và bảo:

- Số điện thoại của tao đây, nếu mày muốn đi chơi lúc nào đó thì gọi cho tao nhé! Mày cute lắm, little baby girl!

Tôi cầm lấy mảnh giấy nhỏ trắng xóa trong làn nắng hắt từ khung cửa kính lớn, cảm giác nhộn nhạo vì một bàn tay người vừa chạm vào mình còn đọng lại trên da thịt nóng hổi.

Thật khó để hiểu điều gì khiến tôi phân vân, sự nóng ấm va chạm ấy hay những rung cảm nội tại. Thật khó…

Jessica Phạm (Từ Pennsylvania)

Theo: Tin247.com